Cũng chẳng biết...từ đâu em lại đến ?
Để bâng khuâng cho bãng lãng mây chiều
Như cơn gió làm trùng dương sóng gợn...
Đuổi xa ngàn từng con nước...liêu xiêu !
Cũng chẳng biết...sao trời xanh - xanh thế ?
Mà niềm mơ lại mù mịt về đâu !
Nhân loại cứ miệt mài bao nông nỗi...
Dai rồi khôn - khôn_dại...bạc mái đầu !
Cũng chẳng biết...rượu vì đâu...cay vậy ?
Khi buồn thiu lại ngất ngưỡng men nồng !
Ta bước lạc trong vũng đời phiêu lãng
Có bao giờ...quên_nhớ...bũa vây không ?
Cũng chẳng biết...
chẳng thể nào ta biết...
Bụi thời gian rồi sẽ nhạt trang thơ
Ta hụt hẫng trong vòng quay vội vã...
Chân trời xa mòn mỏi những đợi chờ !
Cũng chẳng biết...em từ đâu lại đến !
Để mơ hồ một nếp nghĩ trong anh
Thì thôi nhé...đời chỉ là cõi mộng...
Đến và đi...như gió thoảng qua mành !
Nỗi lòng đau đáu về một bóng quê trong cùng tận tâm hồn của người con
viễn xứ...
dễ khiến nôn nao trông chờ những bước chân quay ngược trở về. Là niềm mơ
ước, là những khắc khoải từ ngàn dặm sơn khê, luôn mỏi mắt ngóng mong
về một trời quê thăm thẳm.
Vâng !
Tất cả là tâm tình, là khát vọng...mà bất cứ ai trong mỗi chúng ta đều
ấp ủ, khi đã không còn được nhìn thấy khóm trúc, bờ tre...không được đi
về trên những con đê ngoằn ngoèo trơn trợt mà phảng phất hương nồng lúa
mới.
Tất cả...
Là những thoáng đợi chờ vời vợi...một ngôi trường rộn rã tiếng cười của
năm tháng xa xưa. Những mộng mơ...những e ấp thật nên thơ...cả ánh mắt
len lén lặng thầm
gửi trao về ai đó.
Chùm Phượng hồng bên góc sân trường dường như luôn rực rỡ để nhắc thầm
ta dù
có muốn quên cũng không dễ chút nào.
Những ngày vui thời học trò...để học...để chơi...dù có qua mau, nhưng
vẫn góp nhặt cho đời người những kỷ niệm...dẫu nhạt nhoà mà vẫn mãi nằm
yên trong tận cùng tiềm thức.
Tất cả...
Là những điều có thực...và chúng cứ im lặng mãi hoài trong góc khuất của
tâm hồn không thể phôi pha.
Tất cả..
Đã xa...và ta cứ luôn hoài mong, vọng tưởng !
... Kìa con sông quê vẫn êm đềm xuôi chảy...cho con thuyền nhẹ nhàng đưa mái
đẩy mang đến cho cuộc sống nầy những hoa trái ngọt lịm thơm lừng...
Buổi chợ trưa...Mẹ già mòn mỏi, còng lưng...vẫn luôn mơ ước những tốt
lành và an vui cho đàn con thơ dại.
...
...
Còn rất nhiều...
Thật nhiều hơn...
Có phải ?
Để đong đầy trong ta hình bóng một...Quê hương
Trời quê Mẹ nghìn trùng... thăm thẳm ! Dẫu không một lần về thăm nơi hò hẹn …!
Quê hương Tôi đồng lúa xanh ngan ngát khắp mọi miền Hồng hà, Cửu Long dòng sông dài chín nhánh Ký ức buồn ! Tiếng sáo diều như sa xuống thấp Thấp đến gần chạm đất để rồi...
rơi ! Vẫn tự nhủ thầm: đừng mơ nữa - Tôi ơi ! Ngày xưa ấy, tuổi thơ rời rã... nhớ !
Thì cũng một lần dừng chân, dù có thể là bỡ ngỡ... Hà Nội trời chiều, bên Hồ Tây, ngồi thẩn thờ và hờ hững đếm lá mùa Thu ! Lất phất mưa bay đất Hà thành trầm lặng thế đấy ư ? Để chợt thấy... miền Nam quê Tôi bình yên như cỏ. Đồng lúa mênh mông điệu hò ơ...quyện hòa theo gió Thấm vào lòng người, vào cả góc hồn riêng. Chiều ! Boston... Rừng Thu phong vắng lặng thoáng chao nghiêng Chắc chẳng thể nào êm đềm hơn rặng Phi lao trời Việt. Cả khúc guitar thuở nào tha thiết... Có một người vẫn lặng thầm dạo mãi tháng ngày qua ! Trà Vinh quê Tôi không nguy nga, lộng lẫy, và tráng lệ như phố xá nơi đây Mà sao lại ngất ngây, chan hòa nghìn thuở.
Ngủ yên nhé ! Ngày xưa ơi ! Tôi luôn thầm nhắc nhở... Một trời thương một trời nhớ - đất quê mình ! Áo trắng ngày nào phơi phới giữa bình minh. Cho con đò cũ bên sông, cứ mãi chờ mong và nhớ thương hoài câu hò hẹn !
Ngủ ngoan nhé ! Tôi ơi ! Một bến đời nguyên vẹn. Ruộng bạt ngàn xa... Khói lam chiều… Dòng sông in...bóng dừa nghiêng theo nắng