Tuesday, December 10, 2013
Saturday, November 30, 2013
Đợi chờ
Cuối cùng... năm tháng cũng qua
Hoàng hôn đổ bóng , chiều tà chênh vênh
Ngàn xa, con sóng mông mênh
Mặt trời.... mây trắng bồng bềnh trôi đi
Còn không ?
thuở ấy ...những khi
Ngày xưa - xưa ấy
Chút gì...
Còn không ?
Nghìn thu
Mưa nắng quay vòng
Người ơi ta vẫn ....
Chờ mong khách về ?!
Hoàng hôn đổ bóng , chiều tà chênh vênh
Ngàn xa, con sóng mông mênh
Mặt trời.... mây trắng bồng bềnh trôi đi
Còn không ?
thuở ấy ...những khi
Ngày xưa - xưa ấy
Chút gì...
Còn không ?
Nghìn thu
Mưa nắng quay vòng
Người ơi ta vẫn ....
Chờ mong khách về ?!
SN Trần
Năm đi qua, tháng đi qua
Nhìn lên tóc đã sương pha mất rồi
Đại dương con sóng cũng trôi
Dạt xa bờ cũ những ngoi ngóp lòng
Mặt trời đi trốn mùa đông
Vẫn còn
Thuở ấy....
Nắng trong mắt người !
Nghìn sau
Mưa nắng cứ rơi
Chân trời vẫn cứ
Chơi vơi ráng hồng !
Nhìn lên tóc đã sương pha mất rồi
Đại dương con sóng cũng trôi
Dạt xa bờ cũ những ngoi ngóp lòng
Mặt trời đi trốn mùa đông
Vẫn còn
Thuở ấy....
Nắng trong mắt người !
Nghìn sau
Mưa nắng cứ rơi
Chân trời vẫn cứ
Chơi vơi ráng hồng !
Nuthanmattroi
* Bài chôm từ nhà NTMT về đây , rồi bỏ thêm mấy cái ảnh vào cho nó thêm tí mặn mà .
Friday, November 22, 2013
Chiều thương quê hương
Chiều tím buồn! Thương Quê hương mất dấuNhớ lại về trong ký ức xa xưaChiều qua sông nhạt nắng dưới bóng dừaTrời quê cũ in hình trên sóng nước
Quê tôi đó , nhớ hoài mùa Thu trướcNơi quê nghèo tần tảo Mẹ Việt NamCha vất vã trên đồng mờ khói xámĐàn con nhỏ thơ ngây , chiều thanh vắng
Quê hương ơi ! sao lòng như mật đắngTuổi xuân đi vào quá khứ tả tơiTiếng thời gian đâu đó đã xa vờiBao tiếc nuối gửi theo cùng trăng gió
Đêm phương này cứ trông về phương đóGiấc ngủ buồn đọng lại những giấc mơBiết người xưa còn nhớ phút đợi chờHay quên mất thề xưa như nước chảy
Ngày trở lại tất cả đã đổi thayThành phố giờ nắng đổ cháy trên daThế hệ mới cùng bao thay đổi lạLũ tràn về khi mưa gió cam go
Con đường cũ giờ tìm không ra ngõChiếc cầu xây lộng lẫy giữa tầng khôngKhông còn nghe Cãi lương bên hàng xómCổ tích ơi ! Có ghi nét ân cần
Ơi Quê hương ! Nơi đây tình nuôi nấngVẫn khắc ghi trong tận đáy tim nàyNgày trở về khóe mắt sực nồng cayAi có nhớ quê nghèo chiều man mác !
Góc phố thân quen giờ nghe xa lạKhóm trúc bờ tre san lấp thành đườngHít vào tim ngọn gió nhớ mùi hươngHương ngày cũ ơi ! Giờ tan đâu mất ?
Chiều Quê hương , bước dần như hành khấtMộng vơi đầy lăn lóc hạt mưa saSân trường cũ ngàn cánh hoa tan tácPhượng rơi đầy trên đỉnh nhớ ngày thơ
Ta vẫn biết mùa Xuân không kịp tớiHạ hay Đông mà lạnh buốt dòng thơXuân đã xóa cánh diều không ngọn gióHạ đã chìm cơn mưa lũ chực chờ
Nhắn ai về trên đường dài mây trắngBước phù vân chìm nổi giữa nắng mưaCó còn chăng câu chuyện của ngày xưaThân thương quá phận người mang ân nợ
Chẳng mấy khi cuộc vui đầy bỡ ngỡRồi ngày đi để lại khúc tương sầuNgười ở lại thấm giọt buồn chín nẫuHạnh phúc còn ngồi đó đợi mùa Thu ?
SN
Thursday, November 14, 2013
Saturday, November 9, 2013
HOA CÚC NGÀY XƯA và ANH VẪN BIẾT
HOA CÚC NGÀY XƯA
Ven những con đường mình tới trường xưa
Anh nhớ không có một loài hoa dại
Những nụ nhỏ xinh nở vàng chiều xa ngái
Biết bao lần lưu luyến bước chân qua
Cũng một đời hương sắc một loài hoa
Cứ nở rồi tàn suốt bốn mùa lặng lẽ
Cứ theo bước chúng mình suốt cả thời thơ bé
Dẫu chẳng khi nào mình nhận thấy đâu anh!
Em đã đi qua thời thơ ấu mong manh
Qua bộn bề những buồn vui con gái
Đã hồn nhiên lãng quên những ngày xưa thơ dại
Đường đến trường hoa cúc nở.. và anh..
Để chiều nay giữa mùa thu bình yên
Em chợt gặp trong nhạt nhòa kí ức
Chiều nắng hanh hao một thưở nào hoa cúc
Ánh mắt lặng thầm trong se lạnh heo may..
Giọt lệ nào chát mặn chiều nay
Cho em nhớ một thời nông nổi
Cho thương lắm những ngày xưa hờn dỗi
Cho nghẹn lòng..hoa cúc dại ..và anh!
CHU NGỌC
ANH VẪN BIẾT
Anh vẫn biết thu về hong chút nắng
Thơ em buồn cay đắng nhạt nhòa phai
Sương điểm tóc lối mơ đường im vắng
Chiều đi về giọt nắng rớt buồn thiu
.
Anh vẫn biết chiều em sương phủ trắng
Hoa cúc xưa nghèn nghẹn những ân tình
Ở bên kia cuối trời hoàng hôn lặng
Có một người năm cũ đếm bâng khuâng
.
Anh vẫn biết dòng đời không về ngược
Mang ta đi như nước chảy xa nguồn
Em hối hả loay hoay theo dòng nước
Chiều vào đêm khoảnh khắc lạnh bao trùm
.
Anh vẫn biết thu về rồi đi nữa
Nhường gót Đông lạnh giá khúc thương sầu
Thời xưa ấy đi qua không lần lựa
Con đường qua vẫn cát bụi mà thôi!
.
Anh vẫn biết bộn bề đời ngắn ngủi
Rượt thời gian mòn mỏi rã đôi chân
Thương thương lắm những ngày xưa gần gủi
Gửi vào mây tình nhỏ mộng xa vời…
SN (8/8/2013)
Anh vẫn biết thu về hong chút nắng
Thơ em buồn cay đắng nhạt nhòa phai
Sương điểm tóc lối mơ đường im vắng
Chiều đi về giọt nắng rớt buồn thiu
.
Anh vẫn biết chiều em sương phủ trắng
Hoa cúc xưa nghèn nghẹn những ân tình
Ở bên kia cuối trời hoàng hôn lặng
Có một người năm cũ đếm bâng khuâng
.
Anh vẫn biết dòng đời không về ngược
Mang ta đi như nước chảy xa nguồn
Em hối hả loay hoay theo dòng nước
Chiều vào đêm khoảnh khắc lạnh bao trùm
.
Anh vẫn biết thu về rồi đi nữa
Nhường gót Đông lạnh giá khúc thương sầu
Thời xưa ấy đi qua không lần lựa
Con đường qua vẫn cát bụi mà thôi!
.
Anh vẫn biết bộn bề đời ngắn ngủi
Rượt thời gian mòn mỏi rã đôi chân
Thương thương lắm những ngày xưa gần gủi
Gửi vào mây tình nhỏ mộng xa vời…
SN (8/8/2013)
Sunday, November 3, 2013
Chuồn chuồn
CHUỒN CHUỒN ( coppy từ blog CHU NGỌC)
Có một thời xanh mượt cỏ triền đê
Mây trắng lắm và cánh diều lộng gió
Hương lúa chín ngọt lành chiều nắng đỏ
Lũ chuồn chuồn trong gió nhởn nhơ bay..
Có một thời trong lắm mắt thơ ngây
Anh nhớ không..những con chuồn ớt đỏ
Anh nhớ không những chiều bên bờ cỏ
Mải bắt chuồn..mực sánh tím đầy tay..
Có một thời hồn nhiên như gió mây
Sợi chỉ buộc ngang con chuồn cánh mỏng
Ta chưa hiểu ngoài kia là trời rộng
Chưa biết có ngày ..đôi ngả mịt mù xa..
Có một thời thơ ấu đã đi qua
Vẫn da diết giữa ngọt lành kí ức
Vẫn đằm thắm gọi về miền thao thức
Cánh chuồn hồng trong nắng sớm.. chao nghiêng..
Giờ đã xa rồi, thưở ấy bình yên
Xin thương mãi cánh chuồn xưa, thơ bé
Biết không anh, giữa ngàn trùng dâu bể
Ta giống chuồn xưa, cánh mỏng ở trong đời !
Bài họa
CÓ NHỮNG NGÀY
Có những ngày thơ thẩn ngắm áng mây
Trời trong veo…
Sao mang đầy nỗi nhớ
Thổn thức trong tim, ngấm từng hơi thở
Sống là đây…
…mơ mộng cũng là đây
Có những ngày lãng đãng dưới hàng cây
Gió vi vu…như
Âm thầm đón nắng
Khúc nhạc lúc vui, lúc buồn xa vắng
Cánh chuồn xưa quay quắc …đẫm dòng thơ
Có những ngày trong buổi sáng tinh mơ
Giọt sương đọng trên cành hoa e ấp
Cơn gió từ đâu
Mang hương bay tràn ngập
Cho má em hồng…
…ngây ngất hồn anh
Có những ngày phố bỗng vắng tanh
Là những ngày không có em ở đó
Ngày không em..
Từng cành cây ngọn cỏ
Nhuốm màu vàng như mãi nhớ về nhau
Giờ đã xa rồi thuở ấy có nhau
Tuổi hoa niên với tháng ngày say đắm
Cánh chuồn xưa nay đã thành kỷ niệm
Nhớ không em những năm tháng xa vời .
Song Ngữ Trần
Saturday, October 26, 2013
Đã xa ...
Mình đã xa nhau khoảng dài thêm
Nắng chiều về khép ở bên thềm
Thu màu bàng bạc, ngày lơ lửng
Thu màu bàng bạc, ngày lơ lửng
Đông hối hả về không gọi tên
Tôi đi từ ấy, đời thêm tuổi
Bụi lấp vai trần bán cuộc vui
Em còn ở lại, xuân vừa mất
Thương cảm mà sao những ngậm ngùi !
Ai đem gió thổi sáng mùa thu
Cho lá vàng rơi xuống mịt mù
Tìm về ngày ấy như xa quá
Ray rứt còn đây khúc tình ru
Mình tiếc gì đây một lần yêu
Ảo ảnh đi qua trắng sương chiều
Buồn về ghé lại đau dư ảnh
Dù lúc xa nhau nhớ thật nhiều ...!
Bụi lấp vai trần bán cuộc vui
Em còn ở lại, xuân vừa mất
Thương cảm mà sao những ngậm ngùi !
Ai đem gió thổi sáng mùa thu
Cho lá vàng rơi xuống mịt mù
Tìm về ngày ấy như xa quá
Ray rứt còn đây khúc tình ru
Mình tiếc gì đây một lần yêu
Ảo ảnh đi qua trắng sương chiều
Buồn về ghé lại đau dư ảnh
Dù lúc xa nhau nhớ thật nhiều ...!
SN
Thursday, October 17, 2013
Xa nhau ngày ấy
Rồi một ngày ta mất nhau mãi mãi
Không còn tên thêu dệt nắng bình minh
Không còn mây ...thơ hết gọi lời tình
Bên xóm vắng chợt nghe mình tàn úa
Và ngày đó cỏ cây buồn thầm lặng
Mang bút thơ đêm trăng vẽ chuyện đời
Ai thi nhân ? hồn khép giữa chơi vơi
Ta lặng lẽ gọi mời đêm hoang vắng
Ngày hôm đó mộng không còn trải nắng
Mây hóa mưa ...vạt nắng đứng ngậm ngùi
Chuyện ngày xưa ở đâu đó yên vui
Xin cầu mong ...đêm chôn vùi dĩ vãng
Bên cánh đồi thơ một mình gieo hạt
Tình nẩy mầm ...hồn lạc ở đâu đâu
Ngày hôm ấy em kể chuyện bể dâu
Thơ như nắng mưa dãi dầu mệt nhọc
Rồi đêm nữa ta trở về trăng khóc
Tự hỏi ta ngu ngốc chuyện trần gian
Đan hồn thơ bằng mảnh vụn trăng vàng
Thầm khâu vá đêm hoang bằng nguyệt lạnh
Giờ xa lắm những cơn mưa đã tạnh
Thu đi rồi... đã mấy dạo đông sang
Và từ đó không còn chuyện vầng trăng
Thôi em nhé ...tình trôi theo dòng nước...!
Không còn tên thêu dệt nắng bình minh
Không còn mây ...thơ hết gọi lời tình
Bên xóm vắng chợt nghe mình tàn úa
Và ngày đó cỏ cây buồn thầm lặng
Mang bút thơ đêm trăng vẽ chuyện đời
Ai thi nhân ? hồn khép giữa chơi vơi
Ta lặng lẽ gọi mời đêm hoang vắng
Ngày hôm đó mộng không còn trải nắng
Mây hóa mưa ...vạt nắng đứng ngậm ngùi
Chuyện ngày xưa ở đâu đó yên vui
Xin cầu mong ...đêm chôn vùi dĩ vãng
Bên cánh đồi thơ một mình gieo hạt
Tình nẩy mầm ...hồn lạc ở đâu đâu
Ngày hôm ấy em kể chuyện bể dâu
Thơ như nắng mưa dãi dầu mệt nhọc
Rồi đêm nữa ta trở về trăng khóc
Tự hỏi ta ngu ngốc chuyện trần gian
Đan hồn thơ bằng mảnh vụn trăng vàng
Thầm khâu vá đêm hoang bằng nguyệt lạnh
Giờ xa lắm những cơn mưa đã tạnh
Thu đi rồi... đã mấy dạo đông sang
Và từ đó không còn chuyện vầng trăng
Thôi em nhé ...tình trôi theo dòng nước...!
SN (Nov. 7-2011)
Monday, October 7, 2013
Miền thu ấy
ANH THẤY KHÔNG
Em gom lại một chút vàng hoa nắng
Gửi về miền thương nhớ thưở xa xưa
Anh thấy không, trong chiều thu xa vắng
Nắng vẫn rưng rưng vàng tận đến bây giờ
Em bớt lại của chiều thu trở gió
Một chút dịu dàng se lạnh sắc heo may
Anh thấy không dẫu muôn trùng cách trở
Êm dịu gió thu man mác những tháng ngày..
Em giữ lại chút nồng nàn hoa sữa
Gói vào đêm chờ đợi thưở hoa niên
Anh thấy không hương ngọt lành thương nhớ
Vấn vương hoài ... năm tháng triền miên..
Em gửi muộn màng vào chiều thu bình yên
Chút trong veo của một thời áo trắng
Anh thấy không..biết bao điều thầm lặng
Dẫu chẳng thành lời..vẫn đằm thắm trong nhau
Một chút ngậm ngùi.. một chút đớn đau
Em giữ lại cho riêng mình anh nhé
Để giữa biệt ly, giữa cuộc đời dâu bể
Vẫn nồng nàn..sâu lắng..một miền thu!
CHU NGỌC
MIỀN THU ẤY
( Họa thơ CHU NGỌC )
Dường đâu đây
như khúc xuân vừa trổi
Lời con tim quyện gió hát tình ca
Có phải em người thi sĩ miền xa
Gom giọt nắng chan hòa tình lưu luyến
Lời con tim quyện gió hát tình ca
Có phải em người thi sĩ miền xa
Gom giọt nắng chan hòa tình lưu luyến
Thu xa vắng ngồi
nghe em kể chuyện
Chuyện
của lòng quay quắt một mùa thơ
Bao năm đi khắc lại mỗi vết chờ
Con tim ấy ngu ngơ bao lần khóc
Lòng vẫn vậy bụi mù cơn gió lốc
Bao năm đi khắc lại mỗi vết chờ
Con tim ấy ngu ngơ bao lần khóc
Lòng vẫn vậy bụi mù cơn gió lốc
Người em xưa
dáng ngọc ở trong thơ
Bao năm đi còn đó mỗi giấc mơ
Cùng giọt nắng vỗ bờ môi khao khát
Bao năm đi cứ ngỡ mình lưu lạc
Bao năm đi còn đó mỗi giấc mơ
Cùng giọt nắng vỗ bờ môi khao khát
Bao năm đi cứ ngỡ mình lưu lạc
Góc chiều xưa
bóng gặp bóng rơi đầy
Gìữ em nhé… những ngày cũ thơ ngây
Nay dù xa mây khói vẫn tuyệt vời
Gìữ em nhé… những ngày cũ thơ ngây
Nay dù xa mây khói vẫn tuyệt vời
Chút ngậm ngùi quyện chút nhớ chơi vơi
Lặng thầm nghe thương nhớ rủ nhau về
Miền thu ấy… những lần đắm hồn mê
Đẹp như thuở tuổi đời xanh mộng mị …
Lặng thầm nghe thương nhớ rủ nhau về
Miền thu ấy… những lần đắm hồn mê
Đẹp như thuở tuổi đời xanh mộng mị …
SN
Friday, October 4, 2013
Thương kỷ niệm của một thời để nhớ
Còn một thuở ấu thơ dường đâu đó
Những lần về nghe nhớ chảy vào tim
Là những khi thơ quay quắt kiếm tìm
Mùa phượng vĩ nở hoa đầy góc nhỏ
Tai lắng nghe ve sầu kêu trong gió
Gợi trong ta năm cũ chuyện học trò
Cũng năm ấy người xa người cuối hạ
Gửi lại dòng sông cái thuở hẹn hò
Thế rồi mấy mươi năm đời lăn lóc !
Mỗi lần mưa lây lất những buồn vui
Như đâu đó những lần anh trêu chọc
"Nhỏ, nhỏ này đắng ngọt cũng bùi ngùi"
Lời em nói :“Tội ơi đời con gái
Mưa thì nhiều nên thơ ướt vần rơi
Bởi là thơ, là thơ thôi anh nhé !
Nước mắt đâu còn mà khóc người ơi !”
Để bây giờ hạ sầu mưa rơi vỡ
Những mảnh đời lũ lụt cuốn trôi đi
Ừ.. cuộc đời toàn là những chia ly
Thôi em nhé cho anh lau dòng lệ !
Chấp nhận rồi với bao nhiêu hối tiếc
Nuốt vào lòng giọt mặn những mùa xưa
Chiều đã phai tình cũng hết đón đưa
Chân luống cuống đi về chiều lặng lẽ ...
Còn lại đây chỉ dòng thơ buồn tẻ
Anh mang theo khe khẽ mẫu chuyện đời
Lòng dặn lòng chỉ “thơ ướt vần rơi”
Thương kỷ niệm của một thời để nhớ...!
Những lần về nghe nhớ chảy vào tim
Là những khi thơ quay quắt kiếm tìm
Mùa phượng vĩ nở hoa đầy góc nhỏ
Tai lắng nghe ve sầu kêu trong gió
Gợi trong ta năm cũ chuyện học trò
Cũng năm ấy người xa người cuối hạ
Gửi lại dòng sông cái thuở hẹn hò
Thế rồi mấy mươi năm đời lăn lóc !
Mỗi lần mưa lây lất những buồn vui
Như đâu đó những lần anh trêu chọc
"Nhỏ, nhỏ này đắng ngọt cũng bùi ngùi"
Lời em nói :“Tội ơi đời con gái
Mưa thì nhiều nên thơ ướt vần rơi
Bởi là thơ, là thơ thôi anh nhé !
Nước mắt đâu còn mà khóc người ơi !”
Để bây giờ hạ sầu mưa rơi vỡ
Những mảnh đời lũ lụt cuốn trôi đi
Ừ.. cuộc đời toàn là những chia ly
Thôi em nhé cho anh lau dòng lệ !
Chấp nhận rồi với bao nhiêu hối tiếc
Nuốt vào lòng giọt mặn những mùa xưa
Chiều đã phai tình cũng hết đón đưa
Chân luống cuống đi về chiều lặng lẽ ...
Còn lại đây chỉ dòng thơ buồn tẻ
Anh mang theo khe khẽ mẫu chuyện đời
Lòng dặn lòng chỉ “thơ ướt vần rơi”
Thương kỷ niệm của một thời để nhớ...!
Subscribe to:
Posts (Atom)



.png)
