Monday, January 14, 2013

Những bài thơ mang về từ Blog Yahoo .

 CUỐI THÁNG MƯỜI
Cuối tháng mười ướp mi màu nắng nhạt
Chợt người về thăm lại những ngày xưa
Ngỡ mùa đông như chưa lần ghé lại
Hạt nắng hồng còn lưu luyến ghé bờ vai

Cuối tháng mười nắng hanh khoảnh khắc
Dư hương còn rắc rải ở đâu đây
Biết làm sao níu lại những hàng mây
Ươm tóc rối gió bay thơm mùi nắng

Chiều khép lại cánh cửa đời phẵng lặng
Niềm nhớ về làm bạn với con tim
Ngậm ngùi thương những hạt nắng im lìm
Ôm kĩ niệm nằm chờ xuân mấy độ

SN (Oct.26/12)


 GÓC PHỐ CHIỀU NAY

Ghé góc phố chiều
thấy ai đàn tặng khúc
Dừng chân nghe
trầm bổng quá du dương
Tìm xem một khúc tặng thương
Ô kìa...
thương ở bên đường đợi ai?

Hình như nắng
ru mùa đông thôi đừng lạnh
Đường chân trời
chim tung cánh kiếm mùa xuân
Hình như lòng nói bâng khuâng
Xuân chưa về
kịp ngại ngần tuyết sương

Người chờ nhé
gót mây ra đi viễn xứ
Bao năm rồi
biết còn nhớ gì không ?
Thèm ơi! mái ấm chiều Đông
Mây bay
bay mãi
hỏi lòng vấn vương!?
 SN (10/20/12)

MƯA XƯA và MƠ
 Nếu là gió, anh sẽ chở mây về núi
Làm mưa chiều và đóng cửa nghe mưa
Bên bếp lửa hồng sưởi thơm ngọn gió
Ngồi bên nhau ta kể chuyện xa xưa

Truyện nửa đời anh lắm bụi phong trần
Những trận mưa buồn cô đơn xứ lạ
Những chuyện tình đau thương ngang trái
Những vần thơ u ẩn bóng trăng tà

Và câu chuyện tình xưa bên quán nhỏ
Tuổi học trò bồng bột với thơ ngây
Tình anh trao như mưa bão ngập đầy
Rồi nhận lấy u sầu và tuyệt vọng

Ngồi bên nhau, thế giới mình bé bỏng
Đơn sơ chiều một mái ấm tình thương
Một thuở bơ vơ mình lại chung đường
Mưa có lẻ không còn như hôm ấy

Mưa chừng hiểu ngọt ngào và cay đắng
Đã làm người ai tránh khỏi đâu em
Mưa cổ tích rơi vào lòng đêm trắng
Ai hay rằng mộng vẫn đó hoài xanh

Nếu là gió, anh mang mây chuyển hướng
Sáng mai này thức dậy nắng hồng tươi
Ngọn đồi xanh thả lối mặt trời cười
Anh tay dắt em, tay choàng… kể chuyện

Truyện những mùa thơ trăng tròn trăng khuyết
Truyện bốn mùa vẫn về mãi mùa xuân
Nhưng em bảo rằng thích hơn mùa hạ
Để quên đi một đoản khúc mưa buồn…

SN

SÁNG MÙA THU
Ngày anh về từ những vùng rất lạ
Nắng vàng thu hứng gió gọi hàng cây
Kiếm hồn thơ dưới một góc thu gầy
Gió tơi tã cuồn hồn đi đâu mất



Ngày em về từ vùng đêm chất ngất
Màu cô đơn còn in rõ chỗ ngồi
Sáng thứ bảy trời vào thu bối rối
Rừng nhớ ai mà gió gọi không ngừng

Người nhớ người trong im lặng mông lung
Buồn ngồi kể truyện tình bên dòng suối
Ta nhớ ai sao một mình thui thủi
Níu hồn thơ ghi lời gió ngậm ngùi

Nắng vẫn lạnh thu ca bài ca gió
Tìm bóng hình và ngôn ngữ hôm qua
Dường như đó mà không còn ở đó
Gió thổi ào quét sạch những vùng xưa

SN



  ĐÃ NHƯ

Đã như mây lạc khung trời
Tìm vui với gió thả lời bâng quơ
Đã như mộng lạc giấc mơ
Không em mây chỉ bơ vơ lạc loài


Đã như mưa khóc trần ai
Ngập trời nước mắt đắng cay thành dòng
Ngậm ngùi đường đến hư không
Mang theo giọt nắng mà lòng giá băng

Đã như mây xám giăng giăng
Bóng thương bóng nhớ ai ngăn đường về
Ngập ngừng qua cửa đam mê
Thu mờ cát bụi ta về ướt mưa 


Đã như cổ tích đời xưa
Thương đau ngọt đắng cũng vừa lòng nhau
Nằm nghe giấy khóc hư hao
Vàng hoe chữ nghĩa xanh xao chữ tình

Đã như thu lá lặng thinh
Chôn nhau dưới cội xác tình rã tan
Hồn còn vương vấn địa đàng
Lang thang hạt bụi ngày hoang vu về


Đã như nước vỡ bờ đê
Quê hương tan tác lời thề cũng trôi
Cuốn vèo ra biển tim côi
Hoang mang lặn ngụp một đời bể dâu

SN 
 


 CÓ THỂ NÀO
 Có lẽ rồi mình chẳng nợ nần nhau
Thu đến vội để qua mùa gió bấc
Đường em đi nắng xuân vàng chất ngất
Lỡ lầm nào cũng quên mất vậy thôi!

Có thể mai này mây cũng còn trôi
Ta vớ vẩn tìm đường đi xứ lạ
Có thể nào cuộc đời hoài sa ngã
Cho tối đen về phủ góc chân trời

Có thể nào là bão giông cạm bẫy
Mặt trái cuộc đời như đã trắng đen
Tìm ở đâu ngọn đuốt sáng chong đèn
Nung mạch máu cho tim mình sống lại...

Có thể nào thả buồn đi xa ngái
Về phía tinh cầu gặp những yêu thương
Kể nhau nghe những mẫu chuyện hoang đường
Của một thuở nhân gian nhiều gian dối !

Có thể nào phủi sạch bao tội lỗi
Nhẹ nhàng hơn khi chiều lạnh trên vai
Ta sẽ đi đi mãi cuộc lưu đày
Im thinh thít đêm nghe mình tiếng nấc...!

SN
 


KHI ...
Khi buồn …nhặt chữ làm thơ
Giấu vào trong đó chút mơ để đời
Sóng nghìn trùng , sóng xa khơi
Vầng trăng cũng thế …cuối trời mông lung
Thế gian muôn nẽo mịt mùng
Biết đâu tìm những chung cùng …có không ?
Và sông vẫn mãi là sông
Vẫn hoài xoay chuyển lớn ròng …thế thôi !
SN  (tháng 9/11/12)


 KHÕANG LẶNG

  

Khoãng lặng chìm theo chiếc bóng thơ
Đìu hiu quạnh vắng góc Thu mờ
Nơi đây lặng lẽ sương mi nhạt
Phương đó buồn rơi nước mắt hờ
Người đã ra đi sầu khắc khoải
Ta còn ở lại xót trơ vơ
Chiều nay mây tím lang thang nhớ
Một cõi im lìm chết ngất mơ ...

x_3c852b78
THƠ HỌA CỦA CÁC BẠN

IM CHỜ
Chiều Thu khắc khoải bóng bơ vơ
Quạnh vắng đìu hiu mỏi mắt chờ
Chốn đó có còn hoàng hôn tím
Nơi đây đã nhạt sắc vàng mơ
Người đi ôm mối sầu miên viễn
Kẻ ở chất ngất nỗi ngóng chờ
Một kiểng hai quê buồn lắm nẻo
Bao giờ cho hết cảnh bơ vơ.

NTMT


U ám trời chiều trong tiếng tơ
Nhịp bước thời gian với hững hờ
Sắc tím hoàng hôn nơi đây vẫn
Chiều vàng đã nhạt chốn ấy mơ
Tráng sĩ đường cùng, buồn gác kiếm
Thi nhân nẻo vắng, níu tìm thơ
Tang bồng hồ thỉ chừ tan hết
Nửa kiếp lưu đầy …mắt ngáo ngơ
SN


THU XƯA
**
Heo may chợt ghé phủ sầu thơ
Hiu hắt trăng khuya tỏa bóng mờ
Tiếc mộng còn hương mau nỡ nhạt
Thương duyên đang thắm vội phai hờ
Bao mùa Hạ cháy hong hoang vắng
Mấy độ Thu tàn úa vất vơ
Lặng lẽ màn đêm buông sương tím
Giăng hồn lưu luyến nhớ tình mơ .
** HT

Người về nhặt lại mộng trong thơ
Da diết sầu bi cũng đứng chờ
Nắng khuất rèm mây ghì hạ nhớ
Gió chìm bờ khói níu xuân hờ
Đau vần thơ khóc tình quằn quại
Khắc dấu buồn rơi khúc hát vơ
Lòng nguyện cùng ai ghi tạc dạ
Trăm năm ở lại kết vần mơ
SN


Nắng Thu vàng rực góc sân thơ
Gợn chút mây thưa, bóng chẳng mờ
Lặng lẽ thuyền trôi về bến vắng
Bâng khuâng dòng nước nhớ người mơ

*Hướng Dương


Chào em ngày mới với bài thơ
Gom chút buồn vui trút mộng hờ
Bến vắng , thuyền xưa giờ lặng lẽ
Khuya sớm đi về luống ngẫn ngơ ...

SN
Thuyền đã xuôi rồi tựa bến mơ
Đêm khuya lay lắt bóng trăng mờ
Một chút bâng khuâng, hồn tĩnh lại
Hoang hoải vườn hồng, nhện nhả tơ
Bao năm cách trở âu là thế
Giọt tình xót lại mà bơ vơ
Thu sang gom góp kỷ niệm nhớ
Đêm về gối mộng dệt câu thơ
BimBim

TIỄN ĐƯA DĨ VÃNG.
Nhìn dòng nước lặng thả câu thơ
Đưa tiễn ngày xưa dĩ vãng mờ
Gió rít từng hồi thêm khắc khoải
Sóng trào bao lượt khó ơ hờ.
Vầng mây bãng lãng khơi nhung nhớ
Vạt nắng nhạt nhoà đưa vẩn vơ
Đã dặn lòng đừng nên tiếc nuối
Mà sao không dễ xoá cơn mơ.
HHRR
 
Dòng trôi lơ lững chiếc thuyền thơ
Một ánh đèn đêm giữa trăng mờ
Réo rắt cung đàn thương quyến luyến
Ngân nga khúc gãy nhớ trơ vơ
Vang xa sóng nước lăn tăn mộng
Vọng mãi trời mây bảng lãng mơ
Lướt nhẹ miên man hòa với gió
Tâm hồn quyện khắp chốn ….ơ hờ….
Ngoctuyencp

 Vùng trắng mờ tan cái hồn thơ
Buồn vương lay lắt bóng Thu mờ
Chốn nào hiu hắt chiều khói nhạt
Quê cũ lòng vương lệ chẳng hờ
Lữ khách đưa chân buồn khắc khoải
Bến đợi còn đây bóng chơ vơ
Sông xưa một dãi mông lung nhớ
Đôi cánh đồng chiêm héo mộng mơ…
Dân Việt
http://dl7.glitter-graphics.net/pub/729/729747d8za2kbusq.gif http://dl7.glitter-graphics.net/pub/729/729747d8za2kbusq.gif http://dl7.glitter-graphics.net/pub/729/729747d8za2kbusq.gif  


BÌNH YÊN
Cứ buổi sáng ta chờ thơ đánh thức
Nắng gọi hồn qua khe cửa vào thăm
Và buổi sáng bao câu chuyện xa xăm
Về nhắc lại trong tim điều vụn vỡ

Nắng níu tay bảo thôi đừng trăn trở
Dẫu một mình nắng ở lại cùng ta
Đưa nhịp sóng vỗ lòng từ ngọn gió
Chữ đứng, chữ ngồi, chữ hát tình ca…

Ngày vẫn vậy… sáng nay không gì lạ
Thêm một chút buồn giăng lối đường đi
Thêm một chút vui ta cố nắm ghì
Rồi vuột mất mỗi lần sương mi ướt

Những buổi sáng chồn chân người đánh cược
Có người còn lặng lẽ góc bình minh
Hay có lẻ những giấc mơ vừa tỉnh
Hạnh phúc khổ đau rồi cũng bình yên



            Nắng về

Ta lùa hết mây đi khung trời vắng
Nắng cứ về thăm nhé giọt lưa thưa
Chầm chậm thôi ngoài song cửa gió lùa
Cho ta nắng tung tăng dòng thương nhớ

Này là bút đợi chờ từng nét nhỏ
Thơ tẩm vàng lòng xanh ngát trời trong
Mưa ra đi nhường bước lối mây hồng
Cho người hát tình ca thơm ngày nắng

Xua xua hết cõi buồn bên bờ vắng
Chạm hồn mây nắng quyện sợi ân cần
Truyền hơi ấm bên đời những tình thân
Chữ nhảy múa reo vang màu áo mới

Hạ nồng nàn về thăm người vẫn đợi
Những mùa xưa ve ru khúc tình nồng
Dù bao lần lạnh buốt lúc vào Đông
Tình ở lại trong tim hâm lòng nắng

Chẳng gì đâu những buồn vui thật ngắn
Kỷ niệm hồng còn ấm mãi bờ môi
Nụ hôn nắng nung hoài giọt bồi hồi
Dù đêm thức dù ngày mưa chìm lặng
x_3c852b78



  CẤT VÀO KỶ NIỆM
Chốn cũ mấy năm tôi chưa về
Nghe từng kỷ niệm dài lê thê
Còn ai ở đó còn ai đợi !?
Màu mắt trong veo những ước thề

Tôi còn nhớ lắm màu hạ xưa

Phượng hồng bên lối gió đong đưa
Ve ru nhức nhối niềm yêu cũ
Mới đó mà xa đã mấy mùa

Tôi đi còn đó bao ngày cũ

Biết có bao giờ gặp lại nhau
Dòng đời đưa đẩy làm sao biết
Chiều phai như nắng nhạt sắc màu

Tôi đã về với ngày bình yên

Cất đời khoảng lặng dưới lưng triền
Vui khi gió thoảng vui khi nhớ
Bỏ hết trần gian những lụy phiền

Tôi đã về đơn sơ bình dị

Gác đời tranh chấp mấy sân si
Xin giữ cho nhau lần kỷ niệm
Đẹp mãi tình xưa tuổi diệu kỳ ...












Còn một thuở ấu thơ dường đâu đó
Những lần về nghe nhớ chảy vào tim
Là những khi thơ quay quắt kiếm tìm
Mùa phượng vĩ nở hoa đầy góc nhỏ

Tai lắng nghe ve sầu kêu trong gió
Gợi trong ta năm cũ chuyện học trò
Cũng năm ấy người xa người cuối hạ
Gửi lại dòng sông cái thuở hẹn hò

Thế rồi m
ấy mươi năm đời lăn lóc !
Mỗi lần mưa lây lất những buồn vui
Như đâu đó những lần anh trêu chọc
"Nhỏ, nhỏ này đắng ngọt cũng bùi ngùi"

Lời em nói :“Tội ơi đời con gái
Mưa thì nhiều nên thơ ướt vần rơi
Bởi là thơ, là thơ thôi anh nhé !
Nước mắt đâu còn mà khóc người ơi !”

  Để bây giờ hạ sầu mưa rơi vỡ
Những mảnh đời lũ lụt cuốn trôi đi
Ừ.. cuộc đời toàn là những chia ly
Thôi em nhé cho anh lau dòng lệ !

Chấp nhận rồi với bao nhiêu hối tiếc
Nuốt vào lòng giọt mặn những mùa xưa
Chiều đã phai tình cũng hết đón đưa
Chân luống cuống đi về chiều lặng lẽ ...

Còn lại đây chỉ dòng thơ buồn tẻ
Anh mang theo khe khẽ mẫu chuyện đời
Lòng dặn lòng chỉ “thơ ướt vần rơi”
Thương kỷ niệm của một thời để nhớ...!
SN 


    MÙA HẠ CUỐI

Mưa tháng sáu mát hạ buồn oi bức
Triệu lần qua mây gió cũng quen mùa
Chỉ vần thơ ở lại ru tiềm thức
Kẻo kẹt ầu ơ.. võng hát theo mưa

Triệu lần đi biết có về như đã
Một lần xa ai biết sẽ vĩnh hằng
Thôi em đi theo mùa thu ươm lá
Chôn xuống rừng bao lưu luyến màu xanh

Mưa tháng sáu phượng hồng rơi màu máu
Mưa rửa sạch đời mằn mặn bờ mi
Những giọt buồn trôi theo dòng con tạo
Xoáy hồn tôi cơn lốc gió mang đi

Nắng lửa tắt trăng thề vừa quay mặt
Hãy tìm về giấc ngủ để còn quên
Mộng xa lắm ở bên trời lay lắt
Triệu lần rồi một lần nữa quên tên

Có thể hay không một lần đổi mệnh
Một lần thôi cũng đủ hạ phân ly
Những hạ mới về sau …về sau nữa
Tôi và em có lẽ chẳng còn gì…?!


 THƯƠNG VỀ VÙNG KỶ NIỆM
Những kỷ niệm của thời xưa ấy
Một thoáng hoàng hôn ngả bóng chiều
Âm còn vọng dư hương đâu đó
Cho chiều rơi ngọn gió buồn hiu
Em có đếm nếp nhăn trên tuổi
Pha màu mây lên tóc chiều sương
  Em có nghe gió choàng ôm núi
Sợ chiều đi nắng bỏ quên đường

Bỏ lại hết vàng son một thuở
Như hạ tàn chìm góc thu mưa
Như lá bỏ cây về cội nhớ
Như chúng mình bấu víu tình xưa

Níu kỷ niệm về nghe thương tiếc
Từ hôm qua buồn biết thì thầm
Từ hôm em quên mùa chải tóc
Từ hồn nhiên sóng vỗ thăng trầm

  Emcó tô giùm anh màu nhớ
Màu hạ nồng trong những giấc mơ
  Anh còn vẽ mây hoàng hôn tím
  Thuở học trò trên giấy làm thơ


 GIỮ CHO NHAU


Giữ cho nhau thời gian mùa ngưng đọng
Kỷ niệm mãi còn hâm nóng tình thơ
Ở trong ta từng nhịp điệu đợi chờ
Tim thấp thỏm thắt nơ màu hồng tím

Giữ cho nhau tấm hình xưa hoài niệm
Tưởng đâu mình còn mãi nét hôm nao
Gió bờ thu lay tà áo ngọt ngào
Nắng in gót vào chiêm bao vết nhớ

Tưởng đâu mình thôi không còn bỡ ngỡ
Những mùa đi bạt gió cánh chim trời
Tưởng mình còn mái tóc xanh phơi phới
Đón ngây thơ về thuở học chung trường

Thêm một mùa sang... chân đời đôi hướng
Lối hạ xưa màu vần chữ tươi hồng
Cảm ơn nhau còn giữ lại tấm lòng
Câu trìu mến ngập dòng thơ còn chảy

Giữ cho nhau tuổi thơ mùa thân ái
Dòng trinh nguyên ghi nét đậm một thời
Để thơ về chép vào trang giấy mới
 
Mãi còn thơm y như một thuở nào
x_3c852b78




CHÚT TÌNH THƠ



Nếu ai hỏi?
Ai ơi có nhớ!?
Nhớ gì đâu, một thoáng mờ phai
Thoáng gió bay qua
Lướt nhẹ tóc dài
Ôi!Một khoảng trần gian thu nhỏ


Nếu ai hỏi?
Về ngày xưa đó!
Chút tình thơ và một chút vô tư
Chút nắng mai
Một chút..mặc dù
Là một chút…
Ru hồn ta ngủ vội

Nếu ai hỏi?
Vấn vương gì vội?
Một ngày thơ bỏ lại ngủ đông
Ngày xưa kia em là chim sáo
Có thiếu đường bay?
Sao..
Sáo lại sang sông?

Nếu ai hỏi?
Còn nhớ hay không?
Lá thư tay ngượng ngùng trao nhỏ
Tình mới lớn âm thầm em bỏ
Thơ của ta….
Em cũng bỏ…âm thầm!

Vạn buổi chiều
Nắng vẫn sang sông
Vạn ngày tháng qua dần…quên lãng
Kỷ niệm thơ
Giờ thành dĩ vãng
Chút tình vui lưu dấu đừng quên!


x_3c852b78
Nắng dịu dàng trên mỗi nét thơ … 

Đêm bên ấy dịu dàng ru biển mặn
Sóng vỗ bờ tìm bãi cát mùa xuân
Sáng bên đây hạ về màu xanh nắng
Rơi vào thơ thêm mấy hạt dịu dàng


Trãi tờ giấy ghi nhanh dòng thơ tím
Ươm mùa thơ ngan ngát góc trời mơ
Dẫu là thơ ...hạ cũng vừa về thật
Ngụm cà phê thơm chữ đến thẫn thờ

Anh gom nhớ bỏ vào trang giấy trắng
Kẻo lại quên tô đậm chữ dịu dàng
Em thức dậy nhớ về nghe tình tự
Hạt nắng hồng kể chuyện sóng về ngang

Con suối nhỏ ngồi nghe đời róc rách
Thì thầm vui hạt nắng biết nâng niu
Dù hạnh phúc thường mang mầm đau khổ
Biết rằng em một thuở đã từng yêu
Biết rằng em từ ấy vẫn còn tìm
Triền miên sóng ru tình say men chữ
Biết rằng anh chen vào loài ngôn ngữ
Ươm nắng dịu dàng trên mỗi nét thơ …
SN


Sông tắm mát tuổi thơ đời tôi

Dẫu không về ...!

Dẫu không về nhưng nhớ hoài ảnh cũ
Có cánh đồng, có sông nhỏ quanh co
Có hàng cây che nắng đứng thì thào
Đong đưa gió thanh tao mùa nắng mới

Dẫu không về... cất trong lòng từ thuở
Mới ra đi đã khắc vết hôm nào
Hàng dừa xanh ngơ ngát ngằm trăng sao
Đêm mẹ thức ngồi canh nồi bánh tét

Dẫu chưa về... mấy chục năm không tết !
Biết không em vầng trán mấy nếp nhăn
Những buổi chiều đông sương khói giăng giăng
Mờ ký ức chìm sâu dòng hoài niệm

Là những lúc hồn mơ chân trời tím
Đâu tuổi thơ, đâu mộng đẹp xa vời ?
Tình học trò giờ muôn thuở chơi vơi
Bỏ em lại bên dòng đời cát bụi

Bởi chưa về nên đêm còn lủi thủi
Gửi vào trăng tâm sự kẻ tha hương
Gửi vào đêm khoảng lặng cuối con đường
Một chấm nhỏ bóng ai dần xa khuất...

SN


TRỞ LẠI VÙNG XƯA

Image

Tôi trở lại vùng xưa… nghe chất ngất
Tìm tuổi thơ qua mất một lần đi
Hạ ban mai sương mù chen vào nắng
Ve tấu liên hồi, ngâm khúc biệt ly

Kỷ niệm cũ nằm yên trong trang sách
Cánh phượng hồng khép lại mấy chục năm
Em có về mở lại trang lưu bút
Có bâng quơ câu nói nhỏ thì thầm?

Hay từ đó nghe buồn giăng mây tím
Ngập hoàng hôn tơi tã cánh hoa rơi
Chợt bóng ai trải dài như sợi khói
Tan vào mây… mùa dĩ vãng xa vời

Hạ bây giờ buồn hơn mùa hạ cũ
Xác phượng hồng …thương quá bóng hình xưa!
Đời con gái như một lần hoa nở
Rồi hương tàn cánh rã …những lần mưa...


(Bài thơ không tên của thời còn đi học)
Mùa hạ về sao nghe hồn vỡ vụng
Vắng xa rồi khung cảnh cũ thân quen
Có lá me bay phủ kín muộn phiền
Và hoa nắng làm nơ cài lên tóc
Mùa hạ về ve sầu lên tiếng khóc
Và phượng buồn trãi nhẹ gót chân ai
Phút vắng xa xin hãy nhớ nhau hoài
Chân tình đó hành trang ngày mới lớn..
(SN , tháng 6 năm 1980)




Có những khoảnh khắc
Dài như vô tận
Có những thoáng
Nhẹ lướt qua đời
Có những phút chạnh lòng
Nhưng ấm áp
Có những ngày
Chờ đợi gió……lả lơi!

Cũng …

Có những khoảng mênh mông
Buồn tẻ…
Có những đêm đối diện
Với mình ta
Có những giây…
Sao tơ lòng cô lẻ
Có một ngày
Ta chợt thấy…. đời ta.


KHÔNG ĐỀ

 

Tóc điểm trắng rồi bạn biết không?
Nhìn nhau tha thiết tuổi mây hồng
Ta đã cùng nhau tròn nửa kiếp
Mỏi người nhìn lại thấy mênh mông

Bạn cũng như ta có khác chi?
Năm mươi xuân chẳn, có sá gì
Thành công, thất bại chưa hay đủ?
Vạn ngày sẽ đến, sẽ ra đi ...

Lặng lẽ rơi nhanh chuỗi ngày dài
Sao ngồi đếm được hết chua cay?
Mỗi lần vượt sóng ta cùng bạn
Bao nỗi vui buồn lẫn bi ai

Tóc điểm trắng rồi bạn thấy sao?
Chen chút ưu tư lẫn ngọt ngào
Tay gối đầu nhau, chung dòng thở
Tay vẹn ân tình đẹp biết bao ...

( Cho người bạn đời của tôi ) 




CÕI PHÙ VÂN



Em nhắm mắt đưa chiều vào mộng mị
Hạ hồng còn say ngủ ở trong mây
Ai có về chạm mưa cùng em với
Để còn nghe biển khóc cuộc tình gầy !

Đời đã  khép nắng chiều bên khung cửa
Hoàng hôn buồn nghe ran rát con tim
Trăng lẵng lặng mang tình đi xứ khác
Khoác lên vai màu áo của loài chim 

Ta nhắm mắt đưa hồn vào dĩ vãng
Thấy mình ta lạc lối cuộc phong trần
Đêm du mục tìm thăm nơi chốn cũ
Dấu yêu giờ lẫn thẩn cõi phù vân !

----------0O0----------
BẤT CHỢT BUỒN ! 
Bất chợt thơ trở mình thức dậy
Buồn bay theo gió thả vào mây
Cho tháng tư nghiêng trời nắng đổ
 Mưa lại về, niềm nhớ bủa vây

Cứ tưởng mình còn đầy mơ ước
Ngồi chờ xuân nở rộ trong tim
Cho thơ đi tìm vần nối chữ
Mà bâng quơ từa tựa nỗi niềm

Cho kỷ niệm về thăm lần nữa
Những tháng tư ran rát chuyện lòng
Biết có còn gặp trong đôi mắt
Hay hững hờ như nước dòng sông

Cho tôi về quên tình một thuở
Để biết đời không chỉ là mơ
Nhưng dù sao dù sao đi nữa
Cũng lặng thầm nhặt chữ làm thơ
...
SN
GỬI GIÓ RU EM
 
Bẻ câu lục bát ru đêm
Ru tình yên ngủ ru mềm hạ khuya
Gió ơi ru mộng tìm hoa
Ru em tôi ngủ giấc ngà liêu trai


Từ người về biển đêm dài
Mưa rơi rơi giọt đọa đày ai hay
Gió ơi ru khúc sầu mây
Sau cơn mưa tạnh nắng đầy về thăm

Gửi em một chút hương thầm
Thật thà tuổi mộng cài trâm tóc dài
Gió ơi thổi tóc em bay
Mảnh mai thùy mị đừng phai thiệt thà

Từ người phù phiếm xa hoa
Thấp cao cũng vậy tím cà cũng xuân
Lên non dòm xuống mấy lần
Thấp cao xuân cũng trong ngần sắc hoa .

 SN 4/28/12
GỬI GIÓ MANG VỀ LỜI RU ĐÊM

Tháng năm dài tôi làm thân lữ thứ
Nhớ muôn trùng vọng lại tiếng ru đêm
Lời Mẹ xưa êm đềm theo câu hát
Gói tình thương ấp ủ vọng êm đềm

Bài thơ em ru hồn trăng con gái
Tóc còn xanh chớm tuổi mộng mơ hồng
Tôi nhớ mẹ thuở xưa thường lo lắng
Con Mẹ lớn rồi mà phận vẫn long đong

Chiều vẫn thế ngập hồn thu mây trắng
Gửi về xa kỷ niệm của hôm nào
Nếu em biết ở đây mùa không nắng
Là những lần anh xếp lại tàn y

Xa ngàn xa quê nhà bên kia biển
Lời ru đêm thắp sáng mảnh trăng non
Soi vùng nhớ miên man bài tình khúc
Là biết anh chợt thức cơn ngủ vùi

Là biết em từ vùng nhớ chưa nguôi
Ca dao mật mang vào đời ắp ủ
Ru nữa đi em dẫu đời vầng vũ
Vẫn vì nhau níu lại giấc mơ nào...


http://dl7.glitter-graphics.net/pub/729/729747d8za2kbusq.gif http://dl7.glitter-graphics.net/pub/729/729747d8za2kbusq.gif http://dl7.glitter-graphics.net/pub/729/729747d8za2kbusq.gif 

MAI ANH VỀ
Mai anh về khép đêm sau cánh cửa
Thơ vẫn sầu như từ thuở yêu nhau
Mai đã xa dấu kỷ niệm phai màu
Anh còn nhớ khi thơ gieo mầm mới

Mai anh về nằm im chờ Đông tới
Vẽ vu vơ bài thơ mới đượm hồng
Bên một góc đời đặt nhánh hư không
Đành khôn lớn bằng mảnh lòng rã nát


 Mai anh về có còn nghe bài hát
Miên man tình buồn ngan ngát hương thơm
Nụ hôn môi thiêu lửa cháy mùa rơm
Hay quên hẳn những lần cơm chung chén

Mai anh về nghe gió đông nghèn nghẹn
Bước em qua bẻn lẻn gọi tên thầm
Anh cúi đầu nghe thương nhớ về thăm
Trên bàn phím bao giờ câm tiếng nấc

Mai em nhé bình yên về cửa Phật
Khấn cho nhau đừng quên thật bao giờ
Một lần nào lòng chợt thoáng bơ vơ
Qua lối cũ nghe bài thơ huyễn mộng

------------0O0------------ 
TỪ ẤY TÔI ĐI


Từ ấy không còn xuân thu đông hạ
Không còn mùa về gõ cửa con tim
Những hạt nắng bỗng nhiên là băng tuyết
Lẫn lộn vầng trăng dưới đáy sông chìm

Từ ấy mặc tình gió chở chiều mây
Về xứ lạ mông lung bờ vực thẳm
Tôi đã đi phủi lòng vào hoang vắng
Trả hết ngu ngơ thương ghét chuyện đời

Xin cứ để vô tình chiều mây trắng
Trôi thang thang thả nhẹ kiếp lưu đày
Tôi đã đi quên bao điều ngang trái
Hoài bão giờ tan biến phương trời xa

Từ ấy vơi muộn phiền đau ngõ chật
Đón mênh mông nghe biển sóng ru đời
Đêm tĩnh lặng lơ là bao hư thật
Tôi ra đi quên hết mộng tuyệt vời

SN



 GIẢ TỪ THÁNG BA
Em đừng buồn cho chân anh nhẹ bước
Sân ga chiều thúc giụt tiếng còi xa
Gói tất cả vào hành trang nặng trĩu
Tim bình yên sao lòng bỗng nhạt nhòa

Từ giã tháng ba ... trăng chưa tròn tuổi
Mộng chưa đầy sương ướt áo đường khuya
Từ giã ngọt ngào bàn tay thiếu vắng
Giây phút này ai hiểu nỗi cách chia

Phố mùa xuân sau lưng anh thút thít
Đường em về bên ấy có vui không?
Mưa bên anh nghẹn ngào đau hạt nắng
Vẫn mừng em bên ấy nắng tươi hồng

Anh đi về một mình theo bóng nhỏ
Bước tự tình sỏi đá lặng hồn căm
Ngày phố núi nghe dư âm còn đó
Giấc mơ xuân còn thủ thỉ thì thầm

Nói với anh xuân còn trong ký ức
Đậm nét ngời đau ngọt đắng phong sương
Nói với anh tình tan như cơn mộng
Thức dậy rồi ...mộng vỡ ...vẫn còn thương ...!



 EM CÒN Ở LẠI TRONG TÔI

Em ở lại trong tim tôi mùa cũ
Nắng chào xuân rồi giấu kín nụ cười
Vì biết em ngừng lại chỉ đôi lần
Lời yêu dấu để buồn hoài trong ký ức

Tôi cất hết lặng im vùng tiềm thức
Ướp màu xuân vị ngọt dấu yêu xưa
Nếu có lần rớt tay em hạt nắng
Tôi nhớ em khi nắng chợt qua mùa

Em ở lại ngàn đời sau... sau nữa
Chuyện nắng mưa vẫn vậy đã ngàn năm
Tôi nhớ em... những lần mưa gọi nắng
Mà nắng không về không biết chỗ nào thăm

Mình thăm nhau bằng vần thơ theo gót gió
Mỗi lần về gió thở mộng phù du
Đường mây bay hay những sáng sương mù
Em ở lại trong tôi tròn kỷ niệm

SN

MẤT NHAU TỰ THUỞ NÀO


Anh mĩm cười... giọt nắng chảy vào thơ
Hong tóc gió bằng vần thơm hoa cúc
Mùi cỏ mới cạnh nhà ai vừa cắt
Như thơ anh, em kéo thẳng sợi dây chùng

Thơ cũng biết vui thả vần ươm nắng
Chữ cũng biết say mềm mại lạ thường
Anh  gặp em từ trong thơ dạo bước
Nét môi cười hồn ẩn ngữ tơ vương

Thơ là em hay em chính là thơ ?
Hai là một không nơi nào lẫn lộn
Anh tìm chữ ráp nụ cười hôm đó
Vẫn còn nguyên... tim em nở nụ hồng

Vẫn còn nguyên ...tim anh tròn nụ nhớ
Cắn trên môi hạt vỡ nỗi buồn quanh
Ồ thì ra chỉ là thơ ...có lẽ
Vòng tay nhau mình mất tự thuở nào !...
SN 
 
 
Glittering Rose Graphic
M
Mẹ yêu ơi ! Hôm nay ngày giỗ Mẹ
Con bây giờ tìm bóng Mẹ đâu đây
Ngày ra đi con hứa sẽ sum vầy
Đưa tay vẫy, Mẹ chào con lần cuối

Nơi xứ lạ con sống đời lưu lạc
Xa quê hương , con vẫn nhớ cội nguồn
Bao nhiêu năm, đời viễn xứ thật buồn
Con nào biết bóng Mẹ dần xa khuất

Ngày trở lại , một chiều thu vội vã
Mái hiên xưa còn đâu bóng Mẹ hiền
Mẹ yêu ơi ! Con nhớ Mẹ thật nhiều
Mẹ có hiểu cho lòng con , Mẹ hỡi !

Mẹ yêu ơi ! đây đóa hồng dâng mẹ
Đốt nén hương con quỳ trước mộ bia
Lòng tê tái ...con cầu mong cho mẹ
Chốn vĩnh hằng , Mẹ mãi mãi bình an !

SN ( 7- 2010)



 GHÉ VƯỜN THƠ EM
Ghé vườn thơ em lụa là hoa gấm
Mưa cõng gió bơi về cõi hẹn hò
Không phải mùa xuân mà đầy hoa nở
Không phải hạ vàng mà nắng say hương

Anh ghé vườn thơ em cõi thiên đường
Trăng ươm mật, sao đa tình chớp mắt
Đêm lơ lửng ngân hà chìm say đắm
Tiếng con thơ bập bẹ tuổi hồng ân

Đây vườn thơ đây cõi mộng an lành
Có mẹ, có cha quê hương xanh ngát
Có lời dỗ dành yêu thương man mác
Nối gót chân nhau lên đỉnh tiên bồng

Có ngọn lửa hồng sưởi ấm đêm Đông
Bập bùng khơi câu ca dao nồng cháy
Thuyền chở trăng về vàng sông tình ái
Người đón vòng tay hoa gấm vàng son

Ghé vườn thơ em ca hát véo von
Gom giọt nắng chiều Đông tìm hơi ấm
Cám ơn người cám ơn đời đằm thắm
Cám ơn thơ ...lời tình tự trăm năm ...

x_3c852b78

Friday, January 11, 2013

Bỗng vui

Người về tô điểm nét thu ba
Sương phủ chiều đông vẫn mặn mà
Lành lạnh heo may bay theo gió
Bồi hồi sương khói tỏa bờ xa
Bỗng đâu âm vọng ngoài sông vắng
Chợt đó lời vang tiếng gió ca
Chới với niềm vui đêm tĩnh lặng
Người về tô điểm nét thu ba
SN

Wednesday, January 9, 2013

Tìm những mùa xuân xưa



Những mùa xuân cũ đã về đâu
Để lại quanh đây trắng đỉnh sầu
Ta ở nơi này xuân rơi tuyết
Bão bùng sương gió đón mưa ngâu
Những mùa xuân cũ mãi ra đi
Nhạt nhòa kỷ niệm đọng trên mi
Kể làm sao hết mùa thơ ấu
Tiếc đến trăm năm phút níu ghì

Những mùa áo trắng lem bụi trần
Hàng cây phượng đỏ ở ngoài sân
Rơi như màu máu tim tan vỡ
Là biết xa nhau đã như lần

Người nhắc làm chi cho xót xa
Lưu bút còn đây khúc tình ca
Mỗi lần trăng hát lời viễn xứ
Mỗi lần còn ngỡ thoáng hương hoa

Những mùa xuân nữa biết ra sao
Tìm ghi trí nhớ mộng ngọt ngào
Dù mãi đôi bờ ta vẫn viết
Dù tình hai ngã bút tìm trao

Những mùa xuân nữa ở trong tim
Khi nhớ về nhau khoảng lặng chìm
Chờ đêm trăng sáng anh ra ngõ
Là biết em về bên mái hiên
SN

 
GÓI LẠI TIẾNG LÒNG

 Gói lòng tôi cất vào trang giấy cũ

Nơi có mùa xuân giăng sợi mây hồng

Nơi có bàn tay âu yếm những lời ru

Nơi có ánh mắt dịu dàng màu xanh biếc

 

Nơi có ân tình thì thầm thương tiếc

Mùa hạ ra đi nắng ngủ bên trời

Gửi lại người những giọt động bờ môi

Hôm nắng ấm chia tay còn để lại

 

Ngập nồng nàn trong góc tim dấu ái

Sợi mưa thu giăng nhớ một chân trời

Làm sao biết một ngày tình xa mãi

Nắng chạnh lòng xếp lại nụ cười tươi

 

Gói lòng tôi vào hạt mưa lách tách

Gõ vào đêm âm động khoãng lặng buồn

Gói lòng tôi vào con tim đã rách

Vỡ mạch máu hồng giọt mặn chơi vơi

SN

 

 CÁNH HỒNG VƯƠNG KỶ NIỆM

 Nhận thơ em ...cánh hồng trên trang giấy
Vậy mà lòng cũng hé nhụy mùa hoa
Mùi nồng nàn của hương nhớ rất xa
Vừa sống lại trong ta từng kỷ niệm
Vẫn màu thơ tôi tươi dòng mực tím
Vẫn màu thơ em nét đượm hương đời
Vẫn còn tôi đắm hồn giữa chơi vơi
Nét từng nét ru hời mùa yêu dấu

Chữ của tôi mềm một vùng thơ ấu
Vần ngu ngơ kết lại giọt hương thừa
Cứ tưởng mình vừa trở lại miền xưa
Nâng niu vạt mây chiều chen sợi nắng

Thơ của em vướng vào lòng giăng mắc
Sợi thu buồn siết chặt một vòng tay
Tôi vẫn vậy ngu ngơ tình thân ái
Chẳng bao giờ xóa được ở trong nhau...
SN-10/20/2012


NGỦ NGOAN NHÉ

Trời quê Mẹ
nghìn trùng...

thăm thẳm !

Dẫu không một lần về thăm nơi hò hẹn …!
 
Quê hương Tôi

đồng lúa xanh ngan ngát khắp mọi miền

Hồng hà,

Cửu Long dòng sông dài chín nhánh

Ký ức buồn !

Tiếng sáo diều như sa xuống thấp

Thấp đến gần chạm đất để rồi...

rơi !


Vẫn tự nhủ thầm: đừng mơ nữa - Tôi ơi !

Ngày xưa ấy,

tuổi thơ rời rã...

nhớ !

...

Thì cũng một lần dừng chân, dù có thể là bỡ ngỡ...

Hà Nội trời chiều,

bên Hồ Tây,

ngồi thẩn thờ và hờ hững đếm lá mùa Thu !


Lất phất mưa bay

đất Hà thành trầm lặng thế đấy ư ?

Để chợt thấy...

miền Nam
quê Tôi bình yên như cỏ.

Đồng lúa mênh mông

điệu hò ơ...quyện hòa theo gió

Thấm vào lòng người, vào cả góc hồn riêng.


...


Chiều !

Boston...

Rừng Thu phong vắng lặng thoáng chao nghiêng

Chắc chẳng thể nào êm đềm hơn rặng Phi lao trời Việt.

Cả khúc guitar thuở nào tha thiết...

Có một người vẫn lặng thầm dạo mãi tháng ngày qua !


Trà Vinh quê Tôi

không nguy nga,

lộng lẫy,

và tráng lệ như phố xá nơi đây

Mà sao lại ngất ngây, chan hòa nghìn thuở.


...


Ngủ yên nhé !

Ngày xưa ơi !

Tôi luôn thầm nhắc nhở...

Một trời thương

một trời nhớ - đất quê mình !


Áo trắng ngày nào phơi phới giữa bình minh.

Cho con đò cũ bên sông,

cứ mãi chờ mong và nhớ thương hoài câu hò hẹn !


...


Ngủ ngoan nhé !

Tôi ơi !

Một bến đời nguyên vẹn.

Ruộng bạt ngàn xa...

Khói lam chiều…

Dòng sông in...bóng dừa nghiêng theo nắng


Con đường làng văng vẳng điệu ầu ơ...
Đồng lúa xanh …có con Nghé nhỏ gọi đàn.
SN




 KHÚC MÙA ĐÔNG
Thu đã đi rồi người có hay
Có nghe sương khói đã về đầy
Mưa ru đất ngủ ngày tăm tối
Gió trên đồi hú chuyện đắng cay

Người tìm đâu nữa một mùa thu
Thấm vai sương lạnh mấy lời ru
Sầu nằm ủ dột Đông phơi gió
Như cắt vào lòng nỗi ưu tư

Người tìm đâu nữa bài ru ca
Mẹ đã ra đi một chiều tà
Áo lụa trong rương mùa năm cũ
Xếp lại ân tình cất cho Cha

Ta về nhặt tuyết thơ buốt lạnh
Ngang đường con sóc chết nằm lăn
Mùa đông chi vội mùa đông hỡi
Cây cỏ buồn so đất cổi cằn !

Nov,5-2012.
SN





SAY MỘNG THU VÀNG
Cht bóng người v ngang bên y
Gió ngoài hiên đưa đy mùa thu
Nng reo t cõi sương mù
Thơ v thăm bn tình thư theo v

Sáng th by nghe như bng dy
Gi nàng thơ xa ngái trên rng
Gió lay cành nng rung rung
Hôn nàng thơ ng lao lung my mùa

Thu chm chm tình xưa vn đi
Vướng hn mây níu gi h hng
Thơ người chy mt dòng sông
Ci ngun xa thm mà lòng k bên

Hạ đi ri bng bnh thương nh
Gió mùa thu b ng choàng vai
Anh chàng thơ, mng lưu đày
Nht màu k nim mà say thu vàng

SN


 -------0O0-------
 

(HỌA THƠ CÙNG VIỆT THẢO)
Hai đường thẳng song song.

Anh với em là hai  song song
Muôn thuở cách đều chẳng thể cong
Bên nhau dài mãi qua bức vách
Kẻ ở đầu sông người cuối sông.
Hạnh phúc nhìn nhau trong lẳng lặng
Cay đắng ngọt ngào thế cũng xong
Còn bao năm tháng như vầy nữa
Em vẫn cam lòng với duyên không.
Việt Thảo

Bài họa
MUỐN ẤM KHÔNG ?
Đêm vắng canh tàn muốn ấm không
Để đây mai mối kiếm tấm chồng
Mắc gì thương nhớ qua bức vách
Sao phải nghẹn ngào lúc lập đông
Hạnh phúc gì đâu trong vắng lặng
Cay đắng như vầy cũng bảo xong
Ai ơi nếu muốn thì xin nhắn
Đây sẽ kiếm dùm khỏi đợi mong
SN


***
Muốn kiếm thêm thì có được không?
Bởi đây vốn đã có một chồng
Chuyện cũ qua rồi nay nhớ lại
Chút chút thế thôi lúc vào Đông
Nhưng dẫu ra sao tình vẫn đẹp
Ngồi ôn kỉ niệm đã là xong
Chẳng dám nhờ ai mơ giúp ấm
Bởi đời và thực khác nhau mong.
Việt Thảo


***
Có dám không?

Muốn thời cứ nói có chi không
Ô hay đàng ấy muốn hai chồng
Chuyện xửa chuyện xưa xin để đó
Chuyện của bây gìờ mới phải trông
Duyên cũ tình xưa trời cho đẹp
Tình nghĩa còn kia dám bảo xong
Bởi thế cho nên đây mới hỏi
Một thiếp, hai chàng có dám mong ?
SN


Trời ơi định giết người phải không?
Làm sao mà dám lấy hai chồng
Việt Nam chớ phải đâu Tây Mĩ
Mơ có đôi khi chỉ để trông.
Cái gì còn mất đây không hiểu
Chuyện của lòng mình thật đã xong
Làm ơn đừng nói mà sợ lắm
Không theo bà Táo học đòi mong.

Việt Thảo
***

Giúp người đây giúp chẳng kể công
Gái Việt từng khi cũng hai chồng
Há sao lại nói đây muốn giết
Ngặt nỗi ai thời cứ mãi trông
Chuyện ai còn mất thời ai hiểu
Âm ĩ trong lòng chắc đã xong?
Nói thời đây nói cớ chi sợ
Tích xưa bà Táo cũng còn mong
SN


Có thấy kẻ nào ác thế không
Xúi dại người ta lấy hai chồng
Mình chịu chắc gì người lại chịu
Duyên nợ làm sao ba kẻ trông
Chuyện cũ hết rồi thuyền sang bến
Còn đâu nắm níu thế là xong
Táo bạo nghe lời thơ mà rét
Thôi tôi sợ lắm chẳng hề mong.
Việt Thảo

***
Có khó gì đâu chuyện hai chồng
Chia cữ mỗi ngày ắt đặng xong
Tích xưa hai Táo đà cam chịu
Chuyện cũ vẹn bề ba kẻ trông
Đành rằng chuyện xưa thuyền sang bến
Ngặt nỗi bây giờ vẫn nhớ mong
Đây nay muốn giúp mà than rét
Duyên nợ đang chờ hỏi phí không ?
SN

***
Nếu anh nói có em bảo không
Thì khó làm sao cái chuyện chồng
Yêu chỉ để yêu nào toan tính
Duyên đà phận đẹp dám đâu trông
Một chút gió về lao xao lá
Trời lại lặng quang trở lại xong
Truy xét làm gì giây mơ mộng
Thật tình chỉ thế quyết không mong

Việt Thảo
***
Ừ nhỉ , vô duyên quá phải không
Hỏi chi ba cái chuyện con - chồng
Đã quen một bóng trên đường vắng
Chẳng ngại lắm người lúc phố đông
Thôi cứ nhởn nhơ cùng Nguyệt Lão
Mắc gì dan díu với Tơ Hồng
Chồng hai , vợ một quên đi nhé
Anh khỏi phải tìm, chớ ngóng mong .
SN


Lạy thầy con sống có được không
Phán cái kiểu ni ở giá chồng
Cái gì chia cử như đi gác
Bè bạn cười cho ở mà trông
Ai chẳng nhớ về tình dang dở
Nhớ thì biết vậy dám nào mong
Duyên dẫu có duyên mà không nợ
Đành lòng quên hết thế là xong.
Việt Thảo

********
Lại thầy năn nĩ phải thế không
Ai nói kiểu ni ở giá chồng
Cứ phân chia cữ người mỗi nhật
Khéo nói ai ngờ biết với trông
Tình xưa chuyện cũ ai than thở
Nhớ để rồi quên sao vẫn mong
Trách Trời cao sắp duyên không nợ
Lòng không quên được chắc hỏng xong !
SN

*********
Gặp phải khách lỳ chứ chẳng không
Bàn chi không nói, cứ chuyện chồng
Ổng mà nghe được không tưởng tượng
Tôi sẽ bỏ bà tha hồ trông
Lúc đó mới hay đâu lễ độ
Chẳng còn mơ hão nữa mà mong
Gần hết cuộc đời thôi để dứt
Êm xuôi mọi phía mới là xong.

Việt Thảo

*******

Khách này giốngThảo phải thế không
Có chuyện chi chớ , chỉ chuyện chồng
Lỡ chồng nghe được thời cứ bảo :
Dám bỏ bà không? Ông dám hong ?
Lúc đó ông hay đâu lễ độ
Tủi cái phận chồng thôi khỏi mong !
Gần hết cuộc đời thôi dưỡng sức
Phòng khi bà gọi , đáp cho xong
SN

********

Đang đợi điền vào có nhanh không
Mối mai ai đó hết kiếm chồng
Đừng tưởng gái hiền mà bắt nạt
Bây giờ tay mỏi mắt phải trông
Tiêu giấc ngủ trưa chàng đang hối
Tài lanh ai biểu ngỡ người mong
Bụng vái lầm thầm Trời Phật độ
Bao giơ việt thảo mới chịu xong?
Việt Thảo

********
Ai biết mà rờ có phải không
Thấy ai kia muốn kiếm tấm chồng
Tưởng rằng chỉ một mà thêm một
Ai ngờ đã gặp "sư tử đông"
Đây trang nam tử hề chi đó
Kia thục nữ "hiền" ta cứ tông
Bao giờ Việt Thảo xin hàn phục
Cờ trắng giương đầy...đây mới xong
SN


*********
Cờ chẳng thấy giương chưa chịu không
Mở máy "rô đai " riết chuyện chồng
Xem Song Ngu giở bao chiêu nữa
Mang hết ra đây cho Thảo trông
Ứng phó từng bài như chống lũ
Vừa xong đã thấy bài khác mong
Quyết chí phơi gan lần thi đấu
Càng nhiều hứng khởi chả chịu xong.
Việt Thảo

**********
Giương để làm gì chỉ nói không
Chí cha chí chít chỉ chuyện chồng
Song Ngữ đây thời "rô đai" nhé
Mang hết ra thì Thảo hết trông
Ứng phó theo đà "mèo giờn chuột"
Thong thả ta giờn thế tấn công
Nghe ai quyết chí đây thầm phục
Cung lỡ giương rồi ...chỉ phát xong
SN


Bạn có tin tôi mười bài không
Cho ai ngồi thở sợ chuyện chồng
Mon men tưởng dễ mà không nhé
Đừng ngỡ Thảo hiền hãy kỹ trông
Như thể nhà quan đầy gang thép
Mở miệng lời rồng sao cũng xong
Đấu khẩu là tài đây vốn có
Vờn qua lượn lại mỏi lòng mong
VT
Đây cũng mười bài chứ phải không
Thấy ai ngồi thở bởi chuyện chồng
Nên đây không nỡ đành hạ bút
Bởi đó kêu hiển hãy ngắm trông
Mỹ nữ xưa nay đầy gang thép
Nhà quan gặp nước cũng phải xong
Đấu khẩu tài kia đây đành chịu
Đối đáp thơ vầy cho khỏi mong .
SN
 Khắc khoải trưa về có phải không
Hôm qua một nắm cái chuyện chồng
Song Ngữ tha hồ lắp ghép nhé
Đong qua sớt lại mấy bài trông
Quân chỉ bấy nhiêu là không tưởng
Viện binh kéo đến diệt cho xong
Cờ trắng ai không thèm dùng đến
Phen này liều mạng chớ mà mong.
VT
Lẫm đẫm đêm rồi chứ phải không
Một nắm ...ai kia khoái chuyện chồng
Song Ngữ mọn tài sao lắp đặng
Việt Thảo diu hiền hãy cứ trông
Quân đây tuy ít mà tinh nhuệ
Đó chớ coi thường sẽ rã bông
Kỳ bạch xưa nay không dùng đến
Ai thời liều mạng tức đỏ mông
SN
Gió thổi hiu hiu chớ chẳng không
Thiết tha thơ đối mãi về chồng
Không biết chữ duyên sao nhiều lối
Chịu đâu hiểu nổi lắm đường trông
Vui chút Luật nào đâu có cấm
Vài câu hỏng lẽ cũng không xong
Dặt dìu tiếng nhạc " gây ' thêm hứng
Ai chẳng sợ ai quả đáng mong
VT
Gió thổi hiu hiu mát chứ không
Thấy ai ra đối cái chuyện chồng
Duyên là duyên số ai nào biết
Tất cả do trời ...chớ có trông
Vui vẽ kiễu này ai nào cấm
Mơn trớn vài câu chắc cũng xong
Hiu hiu gió-nhạc đầy thi hứng
Ai có chung lòng cho thoã mong ?
SN
Lượn thoáng qua nhà có thấy không
Hình như " thầy bói " vẫn "bàn" chồng
Gác đấy ba bài sao chưa sợ
Lỳ đòn thật đấy hết hồn trông
Một thoáng mơ hồ sinh lắm chuyện
Vài tay thầy ' phán ' khó mà xong
Thách thức nhau à đâu có dễ
Gan Trời đây cũng khó hết mong.
VT
Bị bắt kia mà bảo thấy không
Đỗ cho "thấy bói" cái chuyện chồng
Sức mấy ba bài làm đây sợ
Thử gác mươi bài đây vẫn trông
Chớ bảo mơ hồ sinh lắm chuyện
Cứ để tang tình cho nó xong
Đó nói vậy thôi đây nào dám
Gan thời không có có chi mong
SN
Lẳng lặng mà nghe ai nói không
Mượn cớ tìm cho kẻ tấm chồng
Hỏng biết mát tay hay gây nợ
Tiêu chuẩn đây đòi cao mới trông
Tuy chẳng là chi hay kén chọn
Đặt lên bỏ xuống khó mà xong
Nếu chẳng vừa lòng chua ngoa lắm
Quay lưng đừng tưởng bở mà mong.
VT
Đây đã nghe rồi chớ nói không
Một nắm hôm qua bảo kiếm chồng
Tiêu chuẩn ngon lành đây cứ chọn
Một nắm hai chồng cho rõ trông
Bởi chỉ là vui đừng kén chọn
Bợ hết hai chàng cho nó xong
Nếu chẳng vừa lòng thì xin nói
Đây đối diện nè khỏi phải mong
SN
Thôi mệt quá rồi sáu được không
Viết nữa thì tôi ngán hết chồng
Nợ thế mà thôi ai cũng cố
Kiếm cho một tấm giống người trông
Nếu mà chẳng được đời nặng nhẹ
Bởi thế nào đây mới không xong
Nên đã có rồi còn mơ nữa
Lòng người tham lắm chẳng vừa mong.
VT
Nếu đã mệt rồi đây sẽ công
Viết nhiều cũng vậy cũng thế không
Đây chưa trả lời ai bảo nợ
Đó chẳng đối lời có biết không ?
Nếu mà chẳng đặng đây cho khất
Đối chữ ngang hàng đó chịu không ?
Nếu đã có rồi còn mơ nữa
Một tấm chồng đây cho khỏi mong
SN
Vừa mới về nhà mở máy ngay
Tuồng như không blog chết trong ngày
Chẳng kể vợ làm không hết việc
Tào lao tán dóc đến mê say.
-
Có chồng như vậy ôi kinh hãi
Biết thế khi xưa đã chạy dài
Hối hận công lao nuôi ổng lớn
Lo còm thiên hạ nghĩ mà cay.
VT
Mở cửa vào nhà đã chói tai
Giọng như tru tréo của mỗi ngày
Chồng làm vất vã không màng ngó
Kẽ mài , sơn móng để ngóng trai
.
Hôm nào chồng mệt đau mình mẩy
Thiếu kép nàng buồn ngứa chân tay
Vợ thời như thế ôi ngao ngán
Than Trời như bộng bởi số cay !
SN

Từ đầu đây biết đó ngơ tai
Sung sướng gì đâu réo mỗi ngày
Tui thích làm duyên sao lại cự
Vì chồng sửa soạn phải do trai.
--
Sớm tối la cà về lại mẩy
Tinh thần đâu có động chân tay
Người khen vợ giỏi ông nên sướng
Hà cớ chi mà ganh tỵ cay?
VT
Lá bay, từng chiếc lá bay bay
Theo gió vô tình lạc xuống đây
Người đếm thăng trầm trong cuộc sống
Nghe sầu ảo vọng quá tầm tay
.
Nét buồn đã khắc hằn gương mặt
Chai rượu nào vơi bớt đọa đầy
Tia nắng cuối chiều chừng sắp tắt
Sao còn chưa tỉnh giấc mê này.
SN
Hoa rụng từng chùm lã tã rơi
Hồng trần lần lửa được bao đây?
Mơ ước vẫn đầy tim khát vọng
Trời giành quá ít mỏng vòng tay.
-
Ảo não lời ru ai cúi mặt
Mù U con bướm nhạc vơi đầy
Buông xuôi lắm kẻ chờ tan nắng
Em vẫn mặn mà phút cuối này.
VT
Kết quả ba ngày trận đấu xong
Quanh quẫn quanh co chỉ chuyện chồng
Giờ đây ngưng chiến tay mừng bắt
Bởi lúc so găng mắt trợn tròng
Người xoắn tay cao khoe móng nhọn
Kẽ đội quýt dầy trương thế công
Bao năm ôm phận người lưu xứ
Trận chiến thơ xong thấy hã lòng
SN
Lằng nhằng đi đứt mấy ngày xong
Cũng tại SongNgu cứ chuyện chồng
Nín thở làm thơ rời phím gỏ
Lười mồi biếng rượu lã đôi tròng
Gãy toang móng vuốt còn gì nhọn
Tàn lụn da dầy dám lấy công
Việt-Mý xa xôi mà lại giáp
Thắng thua không kể vẫn hài lòng.
VT

Dưới đây là bài của các bạn ghé thăm blog , cổ vũ cho cuộc đấu thơ vui và đầy kĩ niệm này
Kết quả như vầy cũng thuận trông
Giờ thì yên phận gái lo chồng?
Chí cha chí chét mua vui vậy
Thơ thẩn thẩn thơ đã thỏa lòng?
Xếp lại ''võ dày'' ung dung thủ
Giương chi ''móng nhọn'' giáp tung công
Tri âm muôn thuở người mong ước
Tay bắt mặt mừng thế mới xong...
NHÃ MI

Chồng có lâu rồi, cũng như không !
Thương ai than thở cảnh cô phòng,
"Ông Mai" ướm hỏi: vầy duyên mới ?
Xuân muộn cho ai có "chút chồng"!
Sao nỡ so găng phân cao thấp,
Đánh nhau như thế ,có đau không ?
Hoà rồi thôi nhé !Nên lo chuyện...
Cho bạn phòng không có" tấm chồng" !
KIM
Trận chiến hòa bình thế cũng xong
Vui vầy hỉ hả rượu hương nồng
Song Ngu Bản lĩnh tài thi phú
Việt Thảo dịu dàng ý tứ trông
NGỌC TUYỀN

Bảng lãng mây bay ngắm cỏi không
Ai đâu ghẹo phá hỏi chi chồng
Ngày xưa cũng ước nhiều chờ đợi
Hiện tại không mơ chẳng ngóng trông
Nợ kiếp chia xa cười luyến tiếc
Duyên đời riêng rẽ khóc là xong
Trời chiều khuất dạng hoàng hôn phủ
Ngớ ngẩn đêm về dạ cứ mong
NGỌC TUYỀN
Một bóng đêm về nghĩ tủi không
Đối gương càng thấy xót xa lòng
Làn môi mọng đỏ sâu niềm mộng
Ánh mắt mơ màng nặng nỗi mong
Hoa nở đầu mùa ong chẳng viếng
Nhụy tàn cuối độ bướm nào trông
Đường trần kim cổ gương còn tỏ
Tạo hoá thường ghen khách má hồng
SN
Xướng họa như vầy có oải không?
Chuyện chi chẳng nói, nói chuyện chồng
Đang vui e sợ là buồn giận
Lốc Hướng can hòa có được không?
HƯỚNG DƯƠNG
Xướng họa như vầy chẳng uổng công
Bởi chẳng nói chi chỉ nói chồng
Tranh tài vui vẽ tình thi hữu
Giận hờn , ganh tị chắc sẽ không
SN
Chẳng hiểu lòng nhau dám tấn công
Đùa vui duyên cớ mượn là chồng
Lời nghe nặng vậy mà " âu yếm "
Không giận nhiều khi " yêu " lạ không?
VT
Em đã trao tôi trọn tình nồng
Bên nàng tôi chẳng ngại mưa giông
Tôi như cành trúc mừng xuân mới
Vui đón đông phong, nắng hạ hồng
SN
Dễ thương chi lạ giọng thơ nồng
Nép bến đò chiều ngại bão giông
Mấy chục xuân thì xưa nếu gặp
Nguyện chung đối ẩm vịnh nến hồng.
VT
Xướng họa tưởng chừng đã phí công
Hay đâu lại được bảo là... Nồng...
Lòng vui bạn hữu cùng chung tiếng
Mến phục tài nhau thế mới ...Hồng.
HƯỚNG DƯƠNG